Biến điểm yếu thành sức mạnh

Trong mỗi chúng ta luôn có một gót chân Asin, một chiếc hầm chứa bí mật mà mỗi khi động vào thôi là bạn lại co lại như một con ốc sên đi tìm lại chiếc vỏ của mình. Nhưng đã bao giờ bạn tự hỏi bản thân, có khi nào đó lại là một sức mạnh vô hình của bản thân?

Một năm du học ở Anh, nếu như mình nói là để phát triển sự nghiệp thì có lẽ ai cũng nghĩ đó là một khoản đầu tư xứng đáng. Nhưng nếu như mình kể lý do khiến mình quyết định đi du học ở tuổi 32, thì có lẽ bạn sẽ ngã ngửa vì cái lý do sự nghiệp chỉ được xếp thứ 2, thứ 3, 4, 5 và không hề là vị trí số 1. Nếu lựa chọn sự nghiệp, ở lại Việt Nam là lựa chọn có vẻ khôn ngoan nhất khi mình đã từng bước đi đầu tiên trên con đường mà mình nghĩ, mình có thể làm nó cả đời. Còn nếu lựa chọn gia đình, thì mình càng không lựa chọn đi đến một đất nước xa lạ một thân một mình để làm lại từ đầu. Chuyến đi này của mình mình có thể ví như là một chuyến đi “thỉnh kinh”, trả lời cho câu hỏi “Vì sao?” trong lòng mình bấy lâu, mà phần lớn, đó là vì sự chông chênh không tin tưởng vào bản thân, vì sự tự ti kéo dài làm mình không khác một chú ốc sên, bò chậm chạp từng bước một, quan sát xung quanh, chỉ cần thấy một dấu hiệu lạ là sẵn sàng chui vào vỏ bất cứ lúc nào.

Và mình đạt được gì sau một năm du học?

Ngày hôm qua, trong một bài tập trắc nghiệm mình đang học trong một khóa học làm nội dung, khi được hỏi điểm mạnh của bạn, mình đã ghi chiều cao của mình – điều là “phòng chứa bí mật” mà mình không muốn nói với ai mỗi khi ai hỏi mình cao mét bao nhiêu. 1m50 là cái mình khai trong mọi giấy tờ, nhưng thực sự để chạm được con số đó thì bộ gen của mình chưa làm được. Với mình, 1m50 là một ước mơ. Và ngày hôm qua, mình đã tự tin viết điều mình tự ti nhất vào phần điều đặc biệt nhất của mình. Mình cao 1m42, một cô gái ngoại hình không đạt chuẩn như mình, đã đi qua nhiều quốc gia, từng làm việc cho các tập đoàn lớn, được học bổng đi du học, tốt nghiệp xuất sắc, tự thành lập một thương hiệu riêng và mình đang phấn đấu để phát triển thương hiệu của mình. Mặc dù chặng đường lắm lúc nghĩ đến thôi cũng khiến mình phát khóc, nhưng mình có quyền tự hào chứ. Tại sao nó không thể là dấu ấn cá nhân của mình (unique selling point – USP) ? Điều này rất quan trọng trong quá trình xây dựng thương hiệu, tất nhiên là bao gồm cả thương hiệu cá nhân. Và đó là điều mình đã thu lại được sau một năm du học. Sự tự tin vào bản thân, mình không tệ vậy đâu, mình cũng xứng đáng đó chứ. Sự tự tin với mình, là một loại tài sản và là hành trang cho bất cứ giai đoạn nào của cuộc đời, giúp bạn vượt qua mọi gập ghềnh lên xuống.

Thương hiệu cá nhân (Personal brand)

Unique selling point (USP)

Từ câu chuyện của mình bạn có nhận thấy thông điệp gì không?

  1. Chúng ta ai cũng có thể làm được những điều mình muốn, không nhất thiết bạn cao bao nhiêu, xuất phát điểm như thế nào. Chỉ cần bạn thực sự muốn và tin tưởng vào chính mình.
  2. Bạn luôn có ít nhất một điểm đặc biệt mà chỉ riêng bạn mới có. Với mình là một chiều cao tự tin là không ai thấp bằng mình. Nếu như bạn có làn da nâu tự nhiên, thì bạn có thể tự tin về sự high fashion của mình, khi rất nhiều người ngoài kia đều đang phải bôi kem và tắm nắng để có được một làn da bánh mật. Hoặc nếu như bạn là “huơu cao cổ” thì biết đâu một ngày bạn có thể được gọi tên là một trong các hoa hậu.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *